和朱松坡

宋代 文天祥
学医未至大医王,笑杀年年折臂伤。 屏里江山如出色,亭皋松菊已成行。 细参不语禅三昧,静对无弦琴一张。 多谢岭头诗寄我,满园梅意弄春光。
xué wèi zhì wáng   xiào shā nián nián zhé shāng
píng jiāng shān chū   tíng gāo sōng chéng háng
cān chán sān mèi   jìng duì xián qín zhāng
duō xiè lǐng tóu shī   mǎn yuán méi nòng chūn guāng