和祝苍华 苍华,发神名。

唐代 白居易
日居复月诸,环回照下土。 使我玄云发,化为素丝缕。 禀质本羸劣,养生仍莽卤。 痛饮困连宵,悲吟饥过午。 遂令头上发,种种无尺五。 根稀比黍苗,梢细同钗股。 岂是乏膏沐,非关栉风雨。 最为悲伤多,心焦衰落苦。 余者能有几,落者不可数。 秃似鹊填河,坠如乌解羽。 苍华何用祝,苦辞亦休吐。 匹如剃头僧,岂要巾冠主。
yuè zhū   huán huí zhào xià
shǐ 使 xuán yún   huà wèi
bǐng zhì běn léi liè   yǎng shēng réng mǎng
tòng yǐn kùn lián xiāo   bēi yín guò
suì lìng tóu shàng   zhǒng zhǒng chǐ
gēn shǔ miáo   shāo tóng chāi
shì gào   fēi guān zhì fēng
zuì wéi bēi shāng duō   xīn jiāo shuāi luò
zhě néng yǒu   luò zhě shǔ
shì què tián   zhuì jiě
cāng huá yòng zhù   xiū
tóu sēng   yào jīn guān zhǔ