和主簿喜雨二首

宋代 虞俦
龙眠熟处雷呼醒,蚁战酣时雨趁来。 凉入稻云青漠漠,润添田水白皑皑。 但期家给皆红腐,莫管庭空长绿苔。 老令催科知自拙,推挤不法谓何哉。
lóng mián shú chù léi xǐng   zhàn hān shí chèn lái  
liáng dào yún qīng   rùn tiān tián shuǐ bái ái ái  
dàn jiā jiē hóng   guǎn tíng kōng zhǎng 绿 tái  
lǎo lìng cuī zhī zhuō   tuī wèi zāi