和转庵丹桂韵

宋代 姜夔
野人复何知,自谓山泽好。 来裨奉常议,识笳鼓羽葆。 谁怜老垂垂,却入闹浩浩。 营巢犹是寓,学圃何不早。 淮桂手所植,汉瓮躬自抱。 花开不忍出,花落不忍扫。 佳客夜深来,清尊月中倒。 一禅两居士,更约践幽讨。
rén zhī   wèi shān hǎo  
lái fèng cháng   shí jiā bǎo  
shuí lián lǎo chuí chuí   què nào hào hào  
yíng cháo yóu shì   xué zǎo  
huái guì shǒu suǒ zhí   hàn wèng gōng bào  
huā kāi rěn chū   huā luò rěn sǎo  
jiā shēn lái   qīng zūn yuè zhōng dǎo  
chán liǎng shì   gèng yuē jiàn yōu tǎo