和周提刑乐岁诗

宋代 饶节
老农终岁忙,濯足不及骭。岂无相劳苦,穑事苦萦绊。 迩来邻酒熟,隔户闻呼唤。客至便为约,此饮期达旦。 乃翁起行酌,瓦缶恣瀰漫。一引未置之,捋肘发屡叹。 尝记秋来雨,似称春馀旱。旱忧牟麦焦,雨惧禾黍烂。 而今雨旱解,万事皆毕干。傥非值时和,未易了炊爨。 似闻使者贤,云似周十乱。语竟复满引,抵掌笑秦汉。
lǎo nóng zhōng suì máng   zhuó gàn xiāng láo   shì yíng bàn    
ěr lái lín jiǔ shú   wén huàn zhì biàn wèi 便 yuē   yǐn dàn    
nǎi wēng xíng zhuó   fǒu màn yǐn wèi zhì zhī   zhǒu tàn    
cháng qiū lái   shì chēng chūn hàn hàn yōu mài jiāo   shǔ làn    
ér jīn hàn jiě   wàn shì jiē gàn tǎng fēi zhí shí wèi   le chuī cuàn    
shì wén shǐ 使 zhě xián   yún shì zhōu shí luàn jìng mǎn yǐn zhǐ   zhǎng xiào qín hàn