和周凤隐止酒韵

宋代 柴元彪
邃古奠堪舆,狉狉群鹿豕。 由蒙以至需,生人饮食始。 世值勋华初,人文日以起。 民用非酒醴,无以供祭祀。 遡求饮之源,日星著经史。 礼乐所以兴,寓意乎樽簋。 不讲乡饮仪,孰序燕毛齿。 不歌既醉篇,孰颂太平美。 时哉世味醇,泰和其在是。 人情纵则流,此弊何涯涘。 鲁薄攻邯郸,商湎祸妲己。 歌沈玉树荒,舞罢花钿委。 鸩毒死宴安,惜不慎坤履。 繁华有憔悴,高台倏荆杞。 恭惟崇伯子,垂训在晋旨。 戒荒明圣事,榷酤非所弛。 再挽浇漓俗,追轶鸿蒙轨。 宴乐止污杯,熙熙大庭氏。 展也漉酒人,赋诗聊自止。 千古独醒魂,抚掌汨罗水。
suì diàn kān   qún 鹿 shǐ  
yóu méng zhì   shēng rén yǐn shí shǐ  
shì zhí xūn huá chū   rén wén  
mín yòng fēi jiǔ   gòng  
qiú yǐn zhī yuán   xīng zhù jīng shǐ  
yuè suǒ xīng   zūn guǐ  
jiǎng xiāng yǐn   shú yàn máo chǐ 齿  
zuì piān   shú sòng tài píng měi  
shí zāi shì wèi chún   tài zài shì  
rén qíng zòng liú    
báo gōng hán dān   shāng miǎn huò  
shěn shù huāng   huā diàn wěi  
zhèn yàn ān   shèn kūn  
fán huá yǒu qiáo cuì   gāo tái shū jīng  
gōng wei chóng bǎi   chuí xùn zài jìn zhǐ  
jiè huāng míng shèng shì   què fēi suǒ chí  
zài wǎn jiāo   zhuī hóng 鸿 méng guǐ  
yàn zhǐ bēi   tíng shì  
zhǎn jiǔ rén   shī liáo zhǐ  
qiān xǐng hún   zhǎng luó shuǐ