和周德川春夜听雨

元代 邓雅
山雨潇潇鸡乱鸣,竹林风起薄寒生。斜沾笔架应千点,暗滴苔阶正五更。 树尾残花从摆落,陇头嘉谷自生成。只怜未罢东吴战,遍野尸骸不可耕。
shān xiāo xiāo luàn míng   zhú lín fēng báo hán shēng xié zhān jià yīng qiān diǎn àn   tái jiē zhèng gēng    
shù wěi cán huā cóng bǎi luò   lǒng tóu jiā shēng chéng zhǐ lián wèi dōng zhàn biàn   shī hái gēng