和周次公韵

宋代 韩淲
籍籍春山德养尊,风行水上自成文。饱谙世故时高枕,强对交情日置樽。 健句如君宁有谓,和篇于我愧无闻。敢言暑退秋生后,静夜来敲月下门。
chūn shān yǎng zūn   fēng xíng shuǐ shàng chéng wén bǎo ān shì shí gāo zhěn qiáng   duì jiāo qing zhì zūn    
jiàn jūn níng yǒu wèi   piān kuì wén gǎn yán shǔ tuì qiū 退 shēng hòu jìng   lái qiāo yuè xià mén