和忠子

宋代 释德洪
牛车注经宗两角,那问虚舟移夜壑。竹间扫除闻击声,戏作伽陀歌独脚。 心波不兴类古井,情缘脱尽如遗箨。高笑痴儿倚富贵,危如乳燕方巢幕。 已办山藤待湖月,不把芒鞋穿聚落。安知沙门自有体,全象纷然众盲摸。 要之行藏不属人,手自安然随展握。
niú chē zhù jīng zōng liǎng jiǎo   wèn zhōu zhú jiān sǎo chú wén shēng   zuò qié tuó jiǎo    
xīn xīng lèi jǐng   qíng yuán tuō jǐn tuò gāo xiào chī ér guì wēi   yàn fāng cháo    
bàn shān téng dài yuè   máng xié chuān 穿 luò ān zhī shā mén yǒu quán   xiàng fēn rán zhòng máng    
yào zhī xíng cáng shǔ rén   shǒu ān rán suí zhǎn