和仲巽荆州大雪

宋代 郑獬
黑云扑下一天雪,开帘正见花飘飖。 渌樽覆案不能饮,缅怀白发同心交。 拈毫竄纸聊自戏,不觉大语惊连鳌。 呼儿謄本寄之去,岂敢有意夸雄豪。 谚称抛砖引鸣玉,遂蒙老手来相嘲。 且言本出将家子,惯看飞云连沙起。 常骑快马臂苍鹰,走屠赤豹裂青兕。 燕山崛岉郁天起,玉关石壁俱天垒。 昔缨汉冠为汉民,今埋胡沙作胡鬼。 欲携熊虎十万师,独以一帚扫群螘。 左钤休屠批谷蠡,直出龙沙五千里。 呜呼君言岂不伟,单于闻之须怖死。 莫羞茜袖双鬓华,盘屈肺肝生叹嗟。 君不见东海老翁含两齿,投竿起载文壬车。 又不见荆州长史年七十,手提九鼎还唐家。 穷通变化不可测,蟠蛟宁久藏泥沙。 况君著意经营久,奇策峥嵘烂星斗。 殿前即日拜将军,缚取单于不引手。 我实读书枉用心,伊皋功名竟何有。 待君金甲破敌归,且作长歌倾贺酒。
hēi yún xià tiān xuě   kāi lián zhèng jiàn huā piāo yáo  
zūn àn néng yǐn   miǎn huái 怀 bái tóng xīn jiāo  
niān háo cuàn zhǐ liáo   jué jīng lián áo  
ér téng běn zhī   gǎn yǒu kuā xióng háo  
yàn chēng pāo zhuān yǐn míng   suì méng lǎo shǒu lái xiāng cháo  
qiě yán běn chū jiàng jiā zi   guàn kàn fēi yún lián shā  
cháng kuài cāng yīng   zǒu chì bào liè qīng  
yān shān jué tiān   guān shí tiān lěi  
yīng hàn guān wèi hàn mín   jīn mái shā zuò guǐ  
xié xióng shí wàn shī   zhǒu sǎo qún  
zuǒ qián xiū   zhí chū lóng shā qiān  
jūn yán wěi   chán wén zhī  
xiū qiàn xiù shuāng bìn huá   pán fèi gān shēng tàn jiē  
jūn jiàn dōng hǎi lǎo wēng hán liǎng chǐ 齿   tóu gān 竿 zài wén rén chē  
yòu jiàn jīng zhōu zhǎng shǐ nián shí   shǒu jiǔ dǐng hái táng jiā  
qióng tōng biàn huà   pán jiāo níng jiǔ cáng shā  
kuàng jūn zhù jīng yíng jiǔ   zhēng róng làn xīng dǒu  
diàn 殿 qián bài jiàng jūn   chán yǐn shǒu  
shí shū wǎng yòng xīn   gāo gōng míng jìng yǒu  
dài jūn jīn jiǎ guī   qiě zuò cháng qīng jiǔ