和仲咸诗六首之三和自咏

宋代 王禹偁
玉经炎火竹经霜,却把刚肠变酒肠。 庾信悲哀休作赋,接舆歌曲且佯狂。 更谙丧乱灾为福,蕴蓄才华有若亡。 孤宦由来宜晚达,祝君霄汉路歧长。
jīng yán huǒ zhú jīng shuāng   què gāng cháng biàn jiǔ cháng
xìn bēi āi xiū zuò   jiē qiě yáng kuáng
gèng ān sāng luàn zāi wèi   yùn cái huá yǒu ruò wáng
huàn yóu lái wǎn   zhù jūn xiāo hàn zhǎng