河中陪帅游亭

唐代 温庭筠
倚阑愁立独徘徊,欲赋惭非宋玉才。满座山光摇剑戟, 绕城波色动楼台。鸟飞天外斜阳尽,人过桥心倒影来。 添得五湖多少恨,柳花飘荡似寒梅。
lán chóu pái huái   cán fēi sòng cái mǎn zuò shān guāng yáo jiàn  
rào chéng dòng lóu tái niǎo fēi tiān wài xié yáng jǐn   rén guò qiáo xīn dào yǐng lái
tiān duō shǎo hèn   liǔ huā piāo dàng shì hán méi