和仲谋夜中有感

宋代 黄庭坚
纸窗惊吹玉蹀躞,竹砌碎撼金琅璫。 兰缸有泪风飘地,遥夜无人月上廊。 愁思起如独绪茧,归梦不到合懽床。 少年多事意易乱,诗律坎坎同寒螿。
zhǐ chuāng jīng chuī dié xiè   zhú suì hàn jīn láng dāng
lán gāng yǒu lèi fēng piāo   yáo rén yuè shàng láng
chóu jiǎn   guī mèng dào huān chuáng
shào nián duō shì luàn   shī kǎn kǎn tóng hán jiāng