和仲良春晚即事

宋代 杨万里
几许春缯好,谁令绿遽深。 风光曾著眼,时序只惊心。 永日便月寝,怀怯若吟羁。 春归犹作客,晴少更多阴。
chūn zēng hǎo   shuí lìng 绿 shēn  
fēng guāng céng zhù yǎn   shí zhǐ jīng xīn  
yǒng biàn 便 yuè qǐn   huái 怀 qiè ruò yín  
chūn guī yóu zuò   qíng shǎo gèng duō yīn