和钟君威花字

明代 袁宏道
官贫僻冶游,僧贫僻种花。两贫戏问取,身困意何奢。 数亩葡萄棚,下马如到家。良朋递指引,佳会屡停车。 竹石能几何,使我心忽遐。自来悭饮者,咽酒亦如茶。 瓮瓶高累累,腹罄卧平沙。欢呼达迄半,一里无栖鸦。 藻文沾白帢,禅榻倒乌纱。衫栏沽酒尽,或恐到袈裟。
guān pín yóu   sēng pín zhòng huā liǎng pín wèn shēn   kùn shē    
shù tao péng   xià dào jiā liáng péng zhǐ yǐn jiā   huì tíng chē    
zhú shí néng   shǐ 使 xīn xiá lái qiān yǐn zhě yàn   jiǔ chá    
wèng píng gāo lěi lěi   qìng píng shā huān bàn      
zǎo wén zhān bái qià   chán dào shā shān lán jiǔ jǐn huò   kǒng dào jiā shā