和仲韩见简韵

宋代 章甫
野人不爱名,中岁益安命。 辛苦营一区,婆娑只三径。 那知钱有神,但喜酒能圣。 翩翩赵公子,时时枉轩乘。 诗词既清婉,笔力亦端劲。 传家坚素守,从仕伤直性。 语言生风波,道路足机阱。 君犹沉下僚,我亦抱多病。 时偷半日閒,乐此一室静。 赏月已失期,登高况当令。 风物渐凄紧,江山更幽夐。 何时城南楼,曳杖可乘兴。
rén ài míng   zhōng suì ān mìng  
xīn yíng   suō zhǐ sān jìng  
zhī qián yǒu shén   dàn jiǔ néng shèng  
piān piān zhào gōng   shí shí wǎng xuān chéng  
shī qīng wǎn   duān jìn  
chuán jiā jiān shǒu   cóng shì shāng zhí xìng  
yán shēng fēng   dào jǐng  
jūn yóu chén xià liáo   bào duō bìng  
shí tōu bàn xián   shì jìng  
shǎng yuè shī   dēng gāo kuàng dāng lìng  
fēng jiàn jǐn   jiāng shān gèng yōu xuàn  
shí chéng nán lóu   zhàng chéng xìng