和中甫兄春日有感

宋代 王安石
雪释沙轻马蹄疾,北城可游今暇日。 溅溅溪谷水乱流,漠漠郊原草争出。 娇梅过两吹烂熳,幽鸟迎阳语啾唧。 分香欲满锦树园,剪彩休开宝刀室。 胡为我辈坐自苦,不念兹时去如失。 饱闻高径动车轮,甘卧空堂守经帙。 淮蝗蔽天农久饿,越卒围城盗少逸。 至尊深拱罢箫韶,元老相看进刀笔。 春风生物尚有意,壮士忧民岂无术。 不成欢醉但悲歌,回首功名古难必。
xuě shì shā qīng   běi chéng yóu jīn xiá  
jiān jiān shuǐ luàn liú   jiāo yuán cǎo zhēng chū  
jiāo méi guò liǎng chuī làn màn   yōu niǎo yíng yáng jiū  
fēn xiāng mǎn jǐn shù yuán   jiǎn cǎi xiū kāi bǎo dāo shì  
wéi bèi zuò   niàn shí shī  
bǎo wén gāo jìng dòng chē lún   gān kōng táng shǒu jīng zhì  
huái huáng tiān nóng jiǔ è 饿   yuè wéi chéng dào shǎo  
zhì zūn shēn gǒng xiāo sháo   yuán lǎo xiāng kàn jìn dāo  
chūn fēng shēng shàng yǒu   zhuàng shì yōu mín shù  
chéng huān zuì dàn bēi   huí shǒu gōng míng nán