和仲弟十绝

宋代 刘克庄
一春檐溜不曾停,滴破空阶藓晕青。 便是儿时对床雨,绝怜老大不同听。
chūn yán liù céng tíng   kōng jiē xiǎn yūn qīng
biàn 便 shì ér shí duì chuáng   jué lián lǎo tóng tīng