和钟道士若谷投赠韵

宋代 程公许
流年衮衮滩头浪,萧骚白发三千丈。人生荣禄底须多,何嗟及矣负米养。 沧溟不禁尾闾泄,养素略窥道家说。庶几真一复保全,可以众言强分裂。 瀛洲醉挥碧霞杯,集云峰前偶此来。吏衙凫散铃索静,怪有飞佩锵琼瑰。 紫霄洞经曾熟读,归来烟霞绕冠服。嵯峨千仞狮子峰,寒栖旋营数间屋。 飙游为我晷刻停,汲泉引满如海鲸。要学旌阳累功行,不妨天诏迟飞升。 岷峨念归可轻发,枉办青鞋并布袜。禁闼侯藩信所遭,几曾仰空虚咄咄。 炉薰浪拟叩玄微,何如赵州东院西。了知此理只么是,亡羊何必惑多蹊。 自心有疑须自断,勿用周遮添著一重案。鍊师鍊师为我印證之,六合同风兮九州共贯。
liú nián gǔn gǔn tān tóu làng   xiāo sāo bái sān qiān zhàng rén shēng róng duō   jiē yǎng    
cāng míng jīn wěi xiè   yǎng lüè kuī dào jiā shuō shù zhēn bǎo quán   zhòng yán qiáng fēn liè    
yíng zhōu zuì huī xiá bēi   yún fēng qián ǒu lái sàn líng suǒ jìng guài   yǒu fēi pèi qiāng qióng guī    
xiāo dòng jīng céng shú   guī lái yān xiá rào guān cuó é qiān rèn shī zi fēng hán   xuán yíng shù jiān    
biāo yóu wèi guǐ tíng   quán yǐn mǎn hǎi jīng yào xué jīng yáng lèi gōng xíng   fáng tiān zhào chí fēi shēng    
mín é niàn guī qīng   wǎng bàn qīng xié bìng jìn hóu fān xìn suǒ zāo   zēng yǎng kōng duō duō    
xūn làng kòu xuán wēi   zhào zhōu dōng yuàn 西 le zhī zhī shì wáng   yáng huò duō    
xīn yǒu duàn   yòng zhōu zhē tiān zhù zhòng àn liàn shī liàn shī wèi yìn zhèng zhī liù   tóng fēng jiǔ zhōu gòng guàn