和中本留题照石诗

宋代 虞俦
故人别来知几年,怪我相逢须鬓白。 看镜功名不用频,苍苔遍教留行迹。 蚤知宇定发天光,未闻终日介如石。 此理昭然何足疑,来诗并遣镌崖壁。
rén bié lái zhī nián   guài xiāng féng bìn bái  
kàn jìng gōng míng yòng pín   cāng tái biàn jiào liú xíng  
zǎo zhī dìng tiān guāng   wèi wén zhōng jiè shí  
zhāo rán   lái shī bìng qiǎn juān