河之水

宋代 赵文
河之水,深复深。 舟以济,犹难谌。 被发之叟,狂不可鍼。 岂无一壶,水力难任。 与公同匡床,恨不挽公襟。 乱流欲渡,直下千寻。 我泣眼为枯,我哭声为瘖。 投身以从公,岂不畏胥沉。 同归尚可忍,独生亦难禁。 公死狂,妾死心。 蛟龙食骨有时尽,惟有妾心无古今。
zhī shuǐ   shēn shēn  
zhōu   yóu nán chén  
bèi zhī sǒu   kuáng zhēn  
  shuǐ nán rèn  
gōng tóng kuāng chuáng   hèn wǎn gōng jīn  
luàn liú   zhí xià qiān xún  
yǎn wèi   shēng wèi yīn  
tóu shēn cóng gōng   wèi chén  
tóng guī shàng rěn   shēng nán jìn  
gōng kuáng   qiè xīn  
jiāo lóng shí yǒu shí jǐn   wéi yǒu qiè xīn jīn