合纸屏为小阁画卧袁访戴其上名之曰听雪各与

宋代 方岳
空山十日雪塞门,天荒地老无行人。 芦花败絮不堪着,山石夜裂苍皮皴。 奇寒中人僵赑屃,樵汲路迷瓶粟既。 驾风万鹤危欲仙,此腹久无烟火气。 家家暖入红麒麟,谁肯问讯推柴荆。 洛阳令亦可人者,惜哉史不书其名。 此公要亦非知我,志士从前例寒饿。 倘令开口向凡儿,宁忍春雷曲肱卧。 飕飕飗飗风落木,淅淅沥沥声撼竹。 乾坤不夜起开关,一港玻璃四山玉。 我所思兮渺中洲,幽怀欲写谁与酬。 世间余子不足语,乘兴径上渔翁舟。 未到山阴竟回棹,歘去骤来何草草。 神交如必面相朋,逸韵高情一如扫。 宁可一生无此人,不可一日无此君。 襟期何必戴安道,玉立寒青自不群。
kōng shān shí xuě sài mén   tiān huāng lǎo xíng rén  
huā bài kān zhe   shān shí liè cāng cūn  
hán zhōng rén jiāng   qiáo píng  
jià fēng wàn wēi xiān   jiǔ yān huǒ  
jiā jiā nuǎn hóng lín   shuí kěn wèn xùn tuī chái jīng  
luò yáng lìng rén zhě   zāi shǐ shū míng  
gōng yào fēi zhī   zhì shì cóng qián hán è 饿  
tǎng lìng kāi kǒu xiàng fán ér   níng rěn chūn léi gōng  
sōu sōu liú liú fēng luò   shēng hàn zhú  
qián kūn kai guān   gǎng shān  
suǒ miǎo zhōng zhōu   yōu huái 怀 xiě shuí chóu  
shì jiān   chéng xìng jìng shàng wēng zhōu  
wèi dào shān yīn jìng huí zhào   chuā zhòu lái cǎo cǎo  
shén jiāo miàn xiāng péng   yùn gāo qíng sǎo  
nìng shēng rén   jūn  
jīn dài ān dào   hán qīng qún