和浙西李大夫霜夜对月,听小童吹觱篥歌,依

唐代 刘禹锡
海门双青暮烟歇,万顷金波涌明月。侯家小儿能觱篥, 对此清光天性发。长江凝练树无风,浏栗一声霄汉中。 涵胡画角怨边草,萧瑟清蝉吟野丛。冲融顿挫心使指, 雄吼如风转如水。思妇多情珠泪垂,仙禽欲舞双翅起。 郡人寂听衣满霜,江城月斜楼影长。才惊指下繁韵息, 已见树杪明星光。谢公高斋吟激楚,恋阙心同在羁旅。 一奏荆人白雪歌,如闻雒客扶风邬。吴门水驿按山阴, 文字殷勤寄意深。欲识阳陶能绝处,少年荣贵道伤心。
hǎi mén shuāng qīng yān xiē   wàn qǐng jīn yǒng míng yuè hòu jiā xiǎo ér néng  
duì qīng guāng tiān xìng cháng jiāng níng liàn shù fēng   liú shēng xiāo hàn zhōng
hán huà jiǎo yuàn biān cǎo   xiāo qīng chán yín cóng chōng róng dùn cuò xīn shǐ 使 zhǐ  
xióng hǒu fēng zhuǎn shuǐ duō qíng zhū lèi chuí   xiān qín shuāng chì
jùn rén tīng mǎn shuāng   jiāng chéng yuè xié lóu yǐng zhǎng cái jīng zhǐ xià fán yùn  
jiàn shù miǎo míng xīng guāng xiè gōng gāo zhāi yín chǔ   liàn quē xīn tóng zài
zòu jīng rén bái xuě   wén luò fēng mén shuǐ 驿 àn shān yīn  
wén yīn qín shēn shí yáng táo néng jué chù   shào nián róng guì dào shāng xīn