和振上人秋夜怀士会

唐代 王昌龄
白露伤草木,山风吹夜寒。遥林梦亲友,高兴发云端。 郭外秋声急,城边月色残。瑶琴多远思,更为客中弹。
bái shāng cǎo   shān fēng chuī hán yáo lín mèng qīn yǒu   gāo xīng yún duān
guō wài qiū shēng   chéng biān yuè cán yáo qín duō yuǎn   gèng wéi zhòng dàn