和郑愚赠汝阳王孙家筝妓二十韵

唐代 李商隐
冰雾怨何穷,秦丝娇未已。寒空烟霞高,白日一万里。 碧嶂愁不行,浓翠遥相倚。茜袖捧琼姿,皎日丹霞起。 孤猿耿幽寂,西风吹白芷。回首苍梧深,女萝闭山鬼。 荒郊白鳞断,别浦晴霞委。长彴压河心,白道连地尾。 秦人昔富家,绿窗闻妙旨。鸿惊雁背飞,象床殊故里。 因令五十丝,中道分宫徵。斗粟配新声,娣侄徒纤指。 风流大堤上,怅望白门里。蠹粉实雌弦,灯光冷如水。 羌管促蛮柱,从醉吴宫耳。满内不扫眉,君王对西子。 初花惨朝露,冷臂凄愁髓。一曲送连钱,远别长于死。 玉砌衔红兰,妆窗结碧绮。九门十二关,清晨禁桃李。
bīng yuàn qióng   qín jiāo wèi hán kōng yān xiá gāo   bái wàn
zhàng chóu xíng   nóng cuì yáo xiāng qiàn xiù pěng qióng 姿   jiǎo dān xiá
yuán gěng yōu   西 fēng chuī bái zhǐ huí shǒu cāng shēn   luó shān guǐ
huāng jiāo bái lín duàn   bié qíng xiá wěi cháng zhuó xīn   bái dào lián wěi
qín rén jiā   绿 chuāng wén miào zhǐ hóng 鸿 jīng yàn bèi fēi   xiàng chuáng shū
yīn lìng shí   zhōng dào fēn gōng zhēng dǒu pèi xīn shēng   zhí xiān zhǐ
fēng liú shàng   chàng wàng bái mén fěn shí xián   dēng guāng lěng shuǐ
qiāng guǎn mán zhù   cóng zuì gōng ěr mǎn nèi sǎo méi   jūn wáng duì 西
chū huā cǎn zhāo   lěng chóu suǐ sòng lián qián   yuǎn bié cháng
xián hóng lán   zhuāng chuāng jié jiǔ mén shí èr guān   qīng chén jìn táo