何正言母安人挽诗

宋代 洪咨夔
凤采生丹穴,萤光聚绛帏。 两登黄甲去,一佩皂囊归。 萱老悲方切,兰枯梦又非。 青山秋寂历,客泪不胜挥。
fèng cǎi shēng dān xué   yíng guāng jiàng wéi  
liǎng dēng huáng jiǎ   pèi zào náng guī  
xuān lǎo bēi fāng qiē   lán mèng yòu fēi  
qīng shān qiū   lèi shèng huī