贺郑使君

唐代 贯休
三衢蜂虿陷城池,八咏龙韬整武貔。才谕危亡书半幅, 便思父母泪双垂。戈收甲束投仁境,汗浃魂飘拜虎旗。 死地再生知德重,精兵连譀觉山移。人和美叶祯祥出, 阵善深为典教推。仗信输诚方始是,执俘折馘欲何为。 清威严令无纤壒,长路深山不拾遗。七邑恩波歌浩渺, 一方云物自鲜奇。天文仰视同诸掌,剑术无前更数谁。 战马闲眠汀草远,秋鼙干揭岳霞隳。义为土地精灵伏, 仁作金汤铁石卑。龚遂刘宽同煦妪,张飞关羽太驱驰。 笙歌席上偏怜客,刀剑林中亦念诗。縠渚美为长饮水, 金山高作受降碑。时犹草草秋方尽,陈是堂堂孰敢窥。 宠渥岂唯分节钺,勋庸须勒上钟彝。神资天赞谁堪比, 名遂功成自不知。卷箔倚阑云欲雪,拥垆倾榼酒如饴。 扶尧社稷常忧老,到郭汾阳亦未迟。释子沾恩无以报, 只将葑菲贺阶墀。
sān fēng chài xiàn chéng chí   yǒng lóng tāo zhěng cái wēi wáng shū bàn  
biàn 便 lèi shuāng chuí shōu jiǎ shù tóu rén jìng   hàn jiā hún piāo bài
zài shēng zhī zhòng   jīng bīng lián hàn jué shān rén měi zhēn xiáng chū  
zhèn shàn shēn wèi diǎn jiào tuī zhàng xìn shū chéng fāng shǐ shì   zhí shé guó wéi
qīng wēi yán lìng xiān ài   cháng shēn shān shí ēn hào miǎo  
fāng yún xiān tiān wén yǎng shì tóng zhū zhǎng   jiàn shù qián gèng shù shuí
zhàn xián mián tīng cǎo yuǎn   qiū gàn jiē yuè xiá huī wèi jīng líng  
rén zuò jīn tāng tiě shí bēi gōng suì liú kuān tóng   zhāng fēi guān tài chí
shēng shàng piān lián   dāo jiàn lín zhōng niàn shī zhǔ měi wèi zhǎng yǐn shuǐ  
jīn shān gāo zuò shòu xiáng bēi shí yóu cǎo cǎo qiū fāng jǐn   chén shì táng táng shú gǎn kuī
chǒng wéi fēn jié yuè   xūn yōng lēi shàng zhōng shén tiān zàn shuí kān  
míng suì gōng chéng zhī juǎn lán yún xuě   yōng qīng jiǔ
yáo shè cháng yōu lǎo   dào guō fén yáng wèi chí shì zhān ēn bào  
zhǐ jiāng fēng fēi jiē chí