和郑康道喜雪

宋代 曹勋
东方已明云海立,怪来雀噪争枝集。 凛气著人不苦寒,老境增衣欲重袭。 忽惊朔吹翔腊白,陇亩为祥时适及。 稍闻清响食蚕声,渐看落檐倾粟粒。 萦梅阁竹巧相积,透隙穿窗莫能戢。 散盐蔽空诚非虚,回风作舞势方急。 历乱瓦沟已一撇,纷泊何假鲛人泣。 但喜弥空絮影下,不管沾衣玉尘湿。 谷口先生好出词,韵险致高俱足给。 嘉言浩若长河注,答问殊非古井汲。 乘时和乐致上瑞,屡丰固非一朝缉。 须知天门开九重,布化调无密呼吸。 明朝称贺明光宫,高冠长剑千官入。
dōng fāng míng yún hǎi   guài lái què zào zhēng zhī  
lǐn zhù rén hán   lǎo jìng zēng zhòng  
jīng shuò chuī xiáng bái   lǒng wèi xiáng shí shì  
shāo wén qīng xiǎng shí cán shēng   jiàn kàn luò yán qīng  
yíng méi zhú qiǎo xiāng   tòu chuān 穿 chuāng néng  
sàn yán kōng chéng fēi   huí fēng zuò shì fāng  
luàn gōu piě   fēn jiǎ jiāo rén  
dàn kōng yǐng xià   guǎn zhān chén shī 湿  
kǒu xiān sheng hǎo chū   yùn xiǎn zhì gāo gěi  
jiā yán hào ruò cháng zhù   wèn shū fēi jǐng  
chéng shí zhì shàng ruì   fēng fēi zhāo  
zhī tiān mén kāi jiǔ zhòng   huà diào  
míng cháo chēng míng guāng gōng   gāo guān cháng jiàn qiān guān