和者既多花已成实矣复作一首

宋代 韩驹
人间异物费元功,水与银河一线通。谁掷两杯浮浅绿,忽逢丫髻插残红。 漫誇造物偏江北,疑有遗民聚海东。天子不收祥瑞奏,坐忧芳质朽泥中。
rén jiān fèi yuán gōng   shuǐ yín xiàn 线 tōng shuí zhì liǎng bēi qiǎn 绿   féng chā cán hóng    
màn kuā zào piān jiāng běi   yǒu mín hǎi dōng tiān shōu xiáng ruì zòu zuò   yōu fāng zhì xiǔ zhōng