和赵庭玉子贽韵
万里龙庭白草秋,时时归梦旧渔舟。酌残白酒难成醉,老尽黄花无限愁。
久识人心多厌政,喜逢天下已归刘。而今子入中州去,莫惜寒梅寄陇头。
wàn
万
lǐ
里
lóng
龙
tíng
庭
bái
白
cǎo
草
qiū
秋
,
shí
时
shí
时
guī
归
mèng
梦
jiù
旧
yú
渔
zhōu
舟
zhuó
。
cán
酌
bái
残
jiǔ
白
nán
酒
chéng
难
zuì
成
lǎo
醉
,
jìn
老
huáng
尽
huā
黄
wú
花
xiàn
无
chóu
限
愁
。
jiǔ
久
shí
识
rén
人
xīn
心
duō
多
yàn
厌
zhèng
政
,
xǐ
喜
féng
逢
tiān
天
xià
下
yǐ
已
guī
归
liú
刘
ér
。
jīn
而
zi
今
rù
子
zhōng
入
zhōu
中
qù
州
mò
去
,
xī
莫
hán
惜
méi
寒
jì
梅
lǒng
寄
tóu
陇
头
。