和赵克用自寿

明代 顾璘
高人定性谢韦弦,可怪临书尚作颠。白发交游多后辈,青山行乐有前缘。 忘机尽散谈棋社,好事仍抄种树篇。尘海风波终日异,醉乡泉石自年年。
gāo rén dìng xìng xiè wéi xián   guài lín shū shàng zuò diān bái jiāo yóu duō hòu bèi   qīng shān xíng yǒu qián yuán
wàng jǐn sàn tán shè   hǎo shì réng chāo zhòng shù piān chén hǎi fēng zhōng   zuì xiāng quán shí nián nián