和赵景贤使君入昌溪即事

宋代 阳枋
东出峡如筒,北行溪似线。 晨发怯春寒,午炊喜破晛。 滩高石嵌崎,浪急珠玑溅。 平生忧患心,对此倍克战。 棹夫捷如风,舞稿接飞牵。 昔观武陵图,今见武陵面。 岩丛放斧斤,挂壁发葱蒨。 半一矗乱峰,横烟锁寒练。 猿鸟生意深,诗笔写豪健。 先生岩壑姿,对此聊自厌。 险极复推奇,一鉴嗟未遍。 老眠仰贪看,花生浑欲焰。 人唤不回头,决眥强自勉。 造化藏秘奇,人生能几见。 现昔困尘埃,比来得清玩。 异境延高吟,胜览惬幽念。 直疑紫雾深,秘隐丰城剑。 便欲於此中,遯世零点无闷。 朝餐色{上髟下监}鬖,暮游光潋滟。 还恐利名牵,回首成健羡。
dōng chū xiá tǒng   běi xíng shì xiàn 线  
chén qiè chūn hán   chuī xiàn  
tān gāo shí qiàn   làng zhū jiàn  
píng shēng yōu huàn xīn   duì bèi zhàn  
zhào jié fēng   gǎo 稿 jiē fēi qiān  
guān líng   jīn jiàn líng miàn  
yán cóng fàng jīn   guà cōng qiàn  
bàn chù luàn fēng   héng yān suǒ hán liàn  
yuán niǎo shēng shēn   shī xiě háo jiàn  
xiān sheng yán 姿   duì liáo yàn  
xiǎn tuī   jiàn jiē wèi biàn  
lǎo mián yǎng tān kàn   huā shēng hún yàn  
rén huàn huí tóu   jué qiáng miǎn  
zào huà cáng   rén shēng néng jiàn  
xiàn kùn chén āi   lái de qīng wán  
jìng yán gāo yín   shèng lǎn qiè yōu niàn  
zhí shēn   yǐn fēng chéng jiàn  
biàn 便 zhōng   dùn shì líng diǎn mèn  
cháo cān   { shàng biāo xià jiān   } sān   yóu guāng liàn yàn  
hái kǒng míng qiān   huí shǒu chéng jiàn xiàn