和赵晋臣敷文积翠岩去纇石

宋代 辛弃疾
两峰如长喉,有石鲠其内。 千金随侯珠,磊落见微纇。 何言西子美,捧心作颦态。 夷齐心著肩,欲间使分背。 小亏或大全,知恶及真爱。 堂堂老充国,荒寻得幽对。 朝夕与山语,俯仰弥三载。 谓我知子心,茅塞厌荟薱。 有美玉于斯,雕琢那可废。 芝兰生当户,虽芳亦芟刈。 邑有从事贤,闻之重慷慨。 太清点浮云,谁令久滓秽。 指挥俄顷间,急雨破春块。 开豁喜新辟,逼仄忘旧碍。 得非神禹手,勇凿耻不逮。 又如持金篦,刮膜生美睐。 渠言农去草,见恶佩前诲。 主人吟古风,格调剧清裁。 我评此章句,真是杜陵辈。 入蜀脚未定,欲掷石笋退。 火与金水同,其石为铄粹。 劝君莫放手,玉石恐俱碎。 累然颈下瘿,割之命随溃。 此石幸胜之,此举君勿再。 姑置毋多谈,俱想增胜槩。 会当携酒去,物理剖茫昧。 此邦刘知道,光焰文章在。 今将清风峡,与岩传百代。
liǎng fēng zhǎng hóu   yǒu shí gěng nèi  
qiān jīn suí hóu zhū   lěi luò jiàn wēi lèi  
yán 西 měi   pěng xīn zuò pín tài  
xīn zhù jiān   jiàn shǐ 使 fēn bèi  
xiǎo kuī huò quán   zhī è zhēn ài  
táng táng lǎo chōng guó   huāng xún yōu duì  
zhāo shān   yǎng sān zài  
wèi zhī zi xīn   máo yàn huì duì  
yǒu měi   diāo zhuó fèi  
zhī lán shēng dàng   suī fāng shān  
yǒu cóng shì xián   wén zhī zhòng kāng kǎi  
tài qīng diǎn yún   shuí lìng jiǔ huì  
zhǐ huī é qǐng jiān   chūn kuài  
kāi huō xīn   wàng jiù ài  
de fēi shén shǒu   yǒng záo chǐ dǎi  
yòu chí jīn   guā shēng měi lài  
yán nóng cǎo   jiàn è pèi qián huì  
zhǔ rén yín fēng   diào qīng cái  
píng zhāng   zhēn shi líng bèi  
shǔ jiǎo wèi dìng   zhì shí sǔn tuì 退  
huǒ jīn shuǐ tóng   shí wèi shuò cuì  
quàn jūn fàng shǒu   shí kǒng suì  
lèi rán jǐng xià yǐng   zhī mìng suí kuì  
shí xìng shèng zhī   jūn zài  
zhì duō tán   xiǎng zēng shèng gài  
huì dāng xié jiǔ   pōu máng mèi  
bāng liú zhī dào   guāng yàn wén zhāng zài  
jīn jiāng qīng fēng xiá   yán chuán bǎi dài