和昭德孙闻鹃

宋代 何梦桂
平生抵掌志伊吾,闻著鹃声泪血枯。故国蚕丛千古恨,雾关熊耳一身孤。 自从飞去啼痕在,纵不归来有梦无。莫向延秋门上叫,门楼无数白头乌。
píng shēng zhǐ zhǎng zhì   wén zhù juān shēng lèi xuè guó cán cóng qiān hèn   guān xióng ěr shēn    
cóng fēi hén zài   zòng guī lái yǒu mèng xiàng yán qiū mén shàng jiào mén   lóu shù bái tóu