和赵大监雪一首

宋代 张舜民
腊雪称为瑞,初春又不同。月藏灯市底,云泛綵山中。 洒面犹堪数,连宵势莫穷。催花萦小槛,引絮舞低空。 三径从谁扫,千门倏自通。䙰褷消酒力,料峭却东风。 阔壅平戎幕,孤撑访戴篷。岂期麟趾客,并舍虎门东。 郢国歌难和,梁园赋易工。何人知帝力,鼓腹颂清衷。
xuě chēng wéi ruì   chū chūn yòu tóng yuè cáng dēng shì yún   fàn cǎi shān zhōng    
miàn yóu kān shù   lián xiāo shì qióng cuī huā yíng xiǎo kǎn yǐn   kōng    
sān jìng cóng shuí sǎo   qiān mén shū tōng shī xiāo jiǔ liào   qiào què dōng fēng    
kuò yōng píng róng   chēng fǎng 访 dài péng lín zhǐ bìng   shè mén dōng    
yǐng guó nán   liáng yuán gōng rén zhī   sòng qīng zhōng