和赵超然 其一

宋代 释慧空
钝根阿师初乐小,同一法中人怪笑。白云堆里强安身,掣电机前争失照。 业风吹下到天亭,无著力处尽力争。一朝力尽却自笑,放下蛇头摆手行。 超然居士今庞老,此日相逢犹草草。不知船子下扬州,更指梅花开恰好。 开恰好,惭愧东君解倾倒。一枝倒把赠公行,拟行把住道道道。
dùn gēn ā shī chū xiǎo   tóng zhōng rén guài xiào bái yún duī qiáng ān shēn   chè diàn qián zhēng shī zhào
fēng chuī xià dào tiān tíng   zhù chù jìn zhēng zhāo jìn què xiào   fàng xià shé tóu bǎi shǒu xíng
chāo rán shì jīn páng lǎo   xiāng féng yóu cǎo cǎo zhī chuán xià yáng zhōu   gèng zhǐ méi huā kāi qià hǎo
kāi qià hǎo   cán kuì dōng jūn jiě qīng dǎo zhī dǎo zèng gōng xíng   xíng zhù dào dào dào