和赵超然 其二

宋代 释慧空
山僧当年活计小,冷地不知人怪笑。白云堆里强安身,石火光中多失照。 业风吹不到天亭,无著力处尽力争。千岁灵龟退灵壳,而今步步火中行。 超然居士今庞老,一笑相逢重拨草。全机透出上头关,平屐家风且安好。 且安好,走过市桥曾挞倒。回头筑著老丹霞,咄这冤家何不道。
shān sēng dāng nián huó xiǎo   lěng zhī rén guài xiào bái yún duī qiáng ān shēn   shí huǒ guāng zhōng duō shī zhào
fēng chuī dào tiān tíng   zhù chù jìn zhēng qiān suì líng guī tuì 退 líng   ér jīn huǒ zhōng háng
chāo rán shì jīn páng lǎo   xiào xiāng féng zhòng cǎo quán tòu chū shàng tou guān   píng jiā fēng qiě ān hǎo
qiě ān hǎo   zǒu guò shì qiáo céng dào huí tóu zhù zhù lǎo dān xiá   duō zhè yuān jiā dào