和张子白来韵

清代 成鹫
疾行不避影,却步不逃迹。拙哉守株佣,生计日以迫。 翻身出樊笼,虚空为宇宅。居亭不出门,宾客日三易。 赤米无宿春,青蔬有馀摘。丰俭各随宜,彼此不相藉。 何来鸿渐逵,高飞振六翮。见林情与依,摩空势宁隔。 分手岁云徂,相思过除夕。怀之金石音,药我烟霞癖。 春风江上来,旌旆遥相索。幽兴既有加,深情更无射。 寻僧续旧游,埽雪披遗碣。般若放光明,摩挲手不释。 始知慧业人,早注传灯籍。游戏文字禅,无莫亦无适。 不惜如意珠,相逢当面掷。清言重百朋,古镜阔一尺。 形影自相亲,缜密无缝隙。愿从中宿游,已蜡东山屐。 老景逼桑榆,俛仰忽不怿。怅然赋临岐,倾倒出肝膈。 归来补破茅,为君虚一席。刈蓍亡蓍簪,故物良可惜。 珍重千里心,神交须破格。君如天上云,我作他山石。 云石相依违,倏忽成今昔。隔水候双旌,开径待三益。 林閒胜事多,无劳重叹啧。
xíng yǐng   què táo zhuō zāi shǒu zhū yōng shēng      
fān shēn chū fán lóng   kōng wèi zhái tíng chū mén bīn   sān    
chì 宿 chūn   qīng shū yǒu zhāi fēng jiǎn suí   xiāng    
lái hóng 鸿 jiàn kuí   gāo fēi zhèn liù jiàn lín qíng   kōng shì níng    
fēn shǒu suì yún   xiāng guò chú huái zhī 怀 jīn shí yīn yào   yān xiá    
chūn fēng jiāng shàng lái   jīng pèi yáo xiāng suǒ yōu xīng yǒu jiā shēn   qíng gèng    
xún sēng jiù yóu   sào xuě jié fàng guāng míng   shǒu shì    
shǐ zhī huì rén   zǎo zhù chuán dēng yóu wén chán   shì    
zhū   xiāng féng dāng miàn zhì qīng yán zhòng bǎi péng   jìng kuò chǐ    
xíng yǐng xiāng qīn   zhěn fèng yuàn cóng zhōng yóu 宿   dōng shān    
lǎo jǐng sāng   yǎng chàng rán lín qīng   dǎo chū gān    
guī lái máo   wèi jūn shī wáng shī zān   liáng    
zhēn zhòng qiān xīn   shén jiāo jūn tiān shàng yún   zuò shān shí    
yún shí xiāng wéi   shū chéng jīn shuǐ hòu shuāng jīng kāi   jìng dài sān    
lín xián shèng shì duō   láo zhòng tàn