和张周玉峨眉山行

宋代 吴泳
搘筇更上最高峰,浮出修眉翠扫空。 雪汗半消岩路口,苔衣倒挂树林中。 异禽语已非人世,香草名应系国风。 晚色渐侵衣袂冷,恍疑身在蕊珠宫。
zhī qióng gèng shàng zuì gāo fēng   chū xiū méi cuì sǎo kōng
xuě hàn bàn xiāo yán kǒu   tái dào guà shù lín zhōng
qín fēi rén shì   xiāng cǎo míng yīng guó fēng
wǎn jiàn qīn mèi lěng   huǎng shēn zài ruǐ zhū gōng