和张仲时次欧阳文公览李白集之韵

宋代 黄裳
紫微所拱皆仙官,开元无事长庚閒。偶缘一念来人间,诗才到白诚无难。 英华峻发根自天,春空蔼蔼飞翔烟。云涛雪浪沧溟喧,四面滔滔朝白川。 重与论文不须细,且贵胸襟写来易。易中自有惊人词,绳墨空高何足贵。 苦谈杜甫峻谈李,文人相轻古如此。始惟通道继而醉,万事纷纷宁复记。 三人分散难为攀,梦魂应觉星躔寒。乃与月影同交欢,岂有俗态趋人寰。 若在真府如同家,琼丹我已修河车。仙源将果蟠桃花,安知不共游烟霞。 便看琪园越三岛,休羡垂杨与芳草。
wēi suǒ gǒng jiē xiān guān   kāi yuán shì cháng gēng xián ǒu yuán niàn lái rén jiān shī   cái dào bái chéng nán    
yīng huá jùn gēn tiān   chūn kōng ǎi ǎi fēi xiáng yān yún tāo xuě làng cāng míng xuān   miàn tāo tāo cháo bái chuān    
zhòng lùn wén   qiě guì xiōng jīn xiě lái zhōng yǒu jīng rén shéng   kōng gāo guì    
tán jùn tán   wén rén xiàng qīng shǐ wéi tōng dào ér zuì wàn   shì fēn fēn níng    
sān rén fēn sǎn nán wéi pān   mèng hún yīng jué xīng chán hán nǎi yuè yǐng tóng jiāo huān   yǒu tài rén huán    
ruò zài zhēn tóng jiā   qióng dān xiū chē xiān yuán jiāng guǒ pán táo huā ān   zhī gòng yóu yān xiá    
biàn 便 kàn yuán yuè sān dǎo   xiū xiàn chuí yáng fāng cǎo