和张元明食生荔子

宋代 周紫芝
五月麦秋闽岭寒,岭头风雨荔子丹。旧从图画见眉目,何曾生食知甘酸。 天生尤物亦甚悭,路远致之良复难。宫中妃子一破颜,犹须驿骑来长安。 绛纱囊小欣乍识,晚上苏台醉瑶席。人如玉笋擘轻红,诗似春云惊坐客。 书生馋相绝可怜,诵诗口角空流涎。何时遂作七闽客,日啖玉肌三百丸。 犹胜穷愁杜陵老,暮年奔走巴山道。万里泸戎摘荔枝,一生辛苦无人知。
yuè mài qiū mǐn lǐng hán   lǐng tóu fēng dān jiù cóng huà jiàn méi   zēng shēng shí zhī gān suān    
tiān shēng yóu shén qiān   yuǎn zhì zhī liáng nán gōng zhōng fēi yán yóu   驿 lái cháng ān    
jiàng shā náng xiǎo xīn zhà shí   wǎn shang tái zuì yáo rén sǔn bāi qīng hóng shī   shì chūn yún jīng zuò    
shū shēng chán xiāng jué lián   sòng shī kǒu jué kōng liú xián shí suì zuò mǐn   dàn sān bǎi wán    
yóu shèng qióng chóu líng lǎo   nián bēn zǒu shān dào wàn róng zhāi zhī   shēng xīn rén zhī