和张时可

宋代 姜特立
一榻萧然文字林,闭门十日卧春阴。 园林寒重莺气寂,风雨时长草色深。 坐念治声违社酒,遥知搜句搅春心。 莫愁雁鹜分行进,簿领难埋旷士襟。
xiāo rán wén lín   mén shí chūn yīn  
yuán lín hán zhòng yīng   fēng shí cháng cǎo shēn  
zuò niàn zhì shēng wéi shè jiǔ   yáo zhī sōu jiǎo chūn xīn  
chóu yàn fēn háng jìn   簿 lǐng nán mái kuàng shì jīn