和张仁溥赋雪
北风声熄南山微,谁息风雅呼於时。
歌黄三章未纯古,叙白一段空爱奇。
台高皆羡雨花落,檐短独愁冰柱垂。
墨客如林笔如冢,莫於诗上更题诗。
běi
北
fēng
风
shēng
声
xī
熄
nán
南
shān
山
wēi
微
,
shuí
谁
xī
息
fēng
风
yǎ
雅
hū
呼
yú
於
shí
时
。
。
gē
歌
huáng
黄
sān
三
zhāng
章
wèi
未
chún
纯
gǔ
古
,
xù
叙
bái
白
yī
一
duàn
段
kōng
空
ài
爱
qí
奇
。
。
tái
台
gāo
高
jiē
皆
xiàn
羡
yǔ
雨
huā
花
luò
落
,
yán
檐
duǎn
短
dú
独
chóu
愁
bīng
冰
zhù
柱
chuí
垂
。
。
mò
墨
kè
客
rú
如
lín
林
bǐ
笔
rú
如
zhǒng
冢
,
mò
莫
yú
於
shī
诗
shàng
上
gèng
更
tí
题
shī
诗
。
。