和张仁甫李花韵

宋代 冯时行
江头谁家千树李,影落清江彻江尾。 风吹扁舟到花下,花间啁啾亦欣喜。 瑶林成径千步长,花光烛天天半香。 恍如坐我群玉府,飞琼酌劝青霞觞。 胜事此游难具列,照映肝肠尽明洁。 老怀已戒语作绮,新诗向拟风回雪。 东家西邻诗更奇。一时共借花光辉。 更须妙索留春句,无使花飞春告归。
jiāng tóu shuí jiā qiān shù   yǐng luò qīng jiāng chè jiāng wěi
fēng chuī piān zhōu dào huā xià   huā jiān zhōu jiū xīn
yáo lín chéng jìng qiān zhǎng   huā guāng zhú tiān tiān bàn xiāng
huǎng zuò qún   fēi qióng zhuó quàn qīng xiá shāng
shèng shì yóu nán liè   zhào yìng gān cháng jǐn míng jié
lǎo huái 怀 jiè zuò   xīn shī xiàng fēng huí xuě
dōng jiā 西 lín shī gèng shí gòng jiè huā guāng huī
gèng miào suǒ liú chūn   shǐ 使 huā fēi chūn gào guī