和张庆远游青原

元代 刘诜
平生嵩恒心,今日行兹原。东风岂不好,褰衣步青天。 境空忽欲动,意却仍贪前。白日照八极,千厓偃如眠。 芙蓉远脩供,铃铎昼不喧。佛祖了何语,香炉自生烟。 群经过名教,乃以文字传。题诗杂好丑,讷者存岁年。 不知自有此,登览谁最先。春桥唤饮酒,一醉日可千。 阴阴风在麓,炯炯天映泉。同来不同趣,隔花亦垂鞭。
píng shēng sōng héng xīn   jīn xíng yuán dōng fēng hǎo qiān   qīng tiān    
jìng kōng dòng   què réng tān qián bái zhào qiān   yǎn mián    
róng yuǎn xiū gōng   líng duó zhòu xuān le xiāng   shēng yān    
qún jīng guò míng jiào   nǎi wén chuán shī hǎo chǒu   zhě cún suì nián    
zhī yǒu   dēng lǎn shuí zuì xiān chūn qiáo huàn yǐn jiǔ   zuì qiān    
yīn yīn fēng zài   jiǒng jiǒng tiān yìng quán tóng lái tóng   huā chuí biān