和张晋彦

唐代 王质
白草蒙荒烟,江南似江北。游子无故乡,去住总为客。 平生不如意,江阔见面窄。相逢酒一杯,意气感知识。
bái cǎo méng huāng yān   jiāng nán shì jiāng běi yóu xiāng   zhù zǒng wèi    
píng shēng   jiāng kuò jiàn miàn zhǎi xiāng féng jiǔ bēi   gǎn zhī shí