和张广文贲旅泊吴门次韵

唐代 陆龟蒙
高秋能叩触,天籁忽成文。苦调虽潜倚,灵音自绝群。 茅峰曾醮斗,笠泽久眠云。许伴山中躅,三年任一醺。
gāo qiū néng kòu chù   tiān lài chéng wén diào suī qián   líng yīn jué qún
máo fēng céng jiào dòu   jiǔ mián yún bàn shān zhōng zhú   sān nián rèn xūn