和张功父闻子规

宋代 杨万里
久雨今朝忽作晴,老人怀抱不胜清。 仲宣久作登楼赋,望帝更吟当殿声。 春去春来浑是梦,花开花落若为情。 归心不用渠催唤,自有江鸥与狎盟。
jiǔ jīn zhāo zuò qíng   lǎo rén huái 怀 bào shèng qīng  
zhòng xuān jiǔ zuò dēng lóu   wàng gèng yín dāng diàn 殿 shēng  
chūn chūn lái hún shì mèng   huā kāi huā luò ruò wéi qíng  
guī xīn yòng cuī huàn   yǒu jiāng ōu xiá méng