和章都官洞庭诗

宋代 刘攽
阅水须阅秋水时,洞庭八月为最宜。百川涌溢注平旷,倒卷溟海翻天池。 潇湘沅澧绀碧色,千里一片清琉璃。蜀江亦浊远不杂,正若黄组萦鉴匜。 长风簸轩一何壮,雪浪成山相蹙移。奔霆击电恣轰磕,素车白马交横驰。 朱垠骋望更无地,翼轸落影光参差。南极老人坐盘石,赤足皤鬓濯项颐。 修鳞巨鬣出万族,窟穴鳣鲔泥蛟螭。身躯长大竟无益,机械利器潜相随。 但令渔师贾馀勇,冒突死地常安之。巴蛇断骨不自免,此曹幺么何能辞。 秦皇属车八十一,赭衣伐山豪不羁。九疑不到二妃泣,圣贤失势令人悲。 忆登洛阳值摇落,暮霞新月含风漪。古今光景共一瞬,独绕四壁观题诗。 神官威岩鬓似戟,楼船持节森画旗。湘灵奔走伺颜色,鼓瑟献巧招冯夷。 新篇秀句远为寄,清风白芷丛余思。呼儿叠纸作报语,衰老抚事情孳孳。
yuè shuǐ yuè qiū shuǐ shí   dòng tíng yuè wèi zuì bǎi chuān yǒng zhù píng kuàng dào   juǎn míng hǎi fān tiān chí    
xiāo xiāng yuán gàn   qiān piàn qīng liú li shǔ jiāng zhuó yuǎn zhèng   ruò huáng yíng jiàn    
cháng fēng xuān zhuàng   xuě làng chéng shān xiāng bēn tíng diàn hōng   chē bái jiāo héng chí    
zhū yín chěng wàng gèng   zhěn luò yǐng guāng cēn nán lǎo rén zuò pán shí chì   bìn zhuó xiàng    
xiū lín liè chū wàn   xué zhān wěi jiāo chī shēn zhǎng jìng   xiè qián xiāng suí    
dàn lìng shī jiǎ yǒng   mào cháng ān zhī shé duàn miǎn   cáo yāo néng    
qín huáng shǔ chē shí   zhě shān háo jiǔ dào èr fēi shèng   xián shī shì lìng rén bēi    
dēng luò yáng zhí yáo luò   xiá xīn yuè hán fēng jīn guāng jǐng gòng shùn   rào guān shī    
shén guān wēi yán bìn shì   lóu chuán chí jié sēn huà xiāng líng bēn zǒu yán   xiàn qiǎo zhāo féng    
xīn piān xiù yuǎn wèi   qīng fēng bái zhǐ cóng ér dié zhǐ zuò bào shuāi   lǎo shì qing