和张洞春雪

宋代 刘敞
水国虽暑湿,亦恶春令早。雨旸恒不时,过燠未为好。 凌威集骄阳,瘴疹一以埽。宿麦根复濡,丰年不烦祷。 堪舆气清真,生物同寿考。大哉造化力,排斡正穹昊。 能令四时顺,少失安足道。君胡乃嗟叹,哀彼花与草。 方今王正始,节物自未老。繁华虽云迟,秀实终自保。 可以宽君爱,毋为色枯槁。
shuǐ guó suī shǔ shī 湿   è chūn lìng zǎo yáng héng shí   guò wèi wèi hǎo
líng wēi jiāo yáng   zhàng zhěn sào 宿 mài gēn   fēng nián fán dǎo
kān qīng zhēn   shēng tóng shòu 寿 kǎo zāi zào huà   pái zhèng qióng hào
néng lìng shí shùn   shǎo shī ān dào jūn nǎi jiē tàn   āi huā cǎo
fāng jīn wáng zhèng shǐ   jié wèi lǎo fán huá suī yún chí   xiù shí zhōng bǎo
kuān jūn ài   wèi gǎo